Mời thầy cô dùng trà

Thời gian không trở lại!

Mời bạn thi Olympia online

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Hoàng Sơn)
  • (Trò Phạm Ngọc Mỹ Linh)
  • (Trò Nguyễn Quốc Huy)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    CAU_TRUC_BAC_1.gif Mauchuvietbangchuhoadung.png CHUC_MUNG_NAM_MOI.swf Meochuotflv.flv Buc_tranh_muon_mau.flv Buc_chan_dung.flv Bi_quyet_de_co_niem_vui.flv Bau_vat_tiem_an.flv Ban_tay_yeu_thuong.flv Ba_nguoi_khach.flv NGUOI_THAY11.swf Hpuc.swf 0.con_meo.gif 0.Tay_bac__a.swf 0.MT_2.swf Movie4.flv 638.jpg 390.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Proud of you

    Time for us

    THỜI TIẾT HÔM NAY

    Máy tính

    Tặng bạn Sơn - Chúc Sơn thực hiện ước mơ..

    Website của Thầy Nguyễn Hoàng Sơn

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Gốc > Bài viết >

    Những người mà tôi ngưỡng mộ.

    1. 63 tuổi vẫn mơ đỗ đại học

    (Dân Việt) - Đó là thí sinh Nguyễn Văn Minh (63 tuổi), trú tại phường 1, TP.Đông Hà (Quảng Trị), vừa trốn vợ con đi thi ĐH lần thứ 5 tại Huế.

     

    Gặp ông Minh tại điểm thi Trường ĐH Nông Lâm Huế khi ông vừa hoàn thành môn văn (khối D) vào ngành sư phạm tiếng Pháp của Trường ĐH Ngoại ngữ Huế, chúng tôi được biết, ông Minh có 3 người con thì cả 3 đều đã tốt nghiệp ĐH. Trước đây, ông từng học Trường Trung cấp Sư phạm An Cựu (Thừa Thiên- Huế). Sau khi ra trường, ông làm giáo viên tiểu học. Đến năm 1988, vì lý do sức khỏe ông phải về hưu sớm rồi xin làm bảo vệ tại Đài Truyền thanh Quảng Trị cho đến nay.

    hs1_400


    Ông Minh cho biết, năm 2008, ông thi vào ngành kiến trúc thuộc Trường ĐH Khoa học Huế nhưng không đỗ. Đến năm 2010, ông đăng ký dự thi vào ngành vật lý Trường ĐH Khoa học Huế nhưng vì đau răng nên đành bỏ thi. Năm 2011, 2012 ông tiếp tục dự thi vào ngành vật lý, nhưng lại trượt. 4 năm trời đeo đuổi thi khối A không đậu, năm nay ông Minh thay đổi “chiến thuật”, chuyển qua thi khối D, vào ngành sư phạm tiếng Pháp của Trường ĐH Ngoại ngữ. “Khi nghe tôi tiếp tục đi thi ĐH, vợ con phản đối kịch liệt, một vài người hàng xóm còn nói tôi là thằng dở hơi, điên điên. Nhưng thực ra, tôi quyết tâm thi đỗ ĐH vì tôi mê cái sự học thôi” – ông Minh tâm sự.Đam mê sự học từ nhỏ nên hàng ngày, với công việc bảo vệ không quá bận rộn, ông Minh lại đem sách vở ra tự học. Ông thường mua bộ đề câu hỏi về nghiên cứu, tự giải, câu nào khó ông nhờ con cái bày vẽ.

    Để có lộ phí đi thi, mỗi ngày ông Minh giấu vợ, dành ra 500 – 1.000 đồng, ngày nào nhiều thì 2.000 đồng bỏ vào heo đất. Kỳ thi ĐH năm nay, ông có khoản tiền 300.000 đồng để vào Huế “vượt vũ môn”. Để tiết kiệm chi phí, ông đem theo 5 ổ bánh mì không để ăn trong 2 ngày thi. Sợ bị mất tiền, ông đã gửi 200.000 đồng cho bác bảo vệ Trường ĐH Nông Lâm để hàng đêm lang thang quanh khu vực thi, tiện chỗ nào ngủ chỗ đó.

    Tham gia kỳ thi ĐH năm nay, ông Minh xác lập hai kỷ lục, là thí sinh lớn tuổi nhất, đồng thời là thí sinh có số lần đi thi ĐH nhiều nhất tại Huế.

    “Kỳ thi năm nay tôi làm bài cũng tạm ổn, được nhất là môn văn. Hy vọng năm nay tôi sẽ đậu ĐH. Nếu không đậu, sang năm tôi sẽ vào Đà Nẵng thi” – ông Minh quả quyết.

    2. Một thí sinh 52 tuổi ở huyện miền núi A Lưới, TT- Huế tự tin xuống phố ứng thí cùng với hàng chục ngàn "sĩ tử" khiến cho những ai chứng kiến cũng sững sờ… thán phục.

    Một thông tin khiến nhiều người cảm phục đó là tấm gương hiếu học của cụ ông – thí sinh Hồ Xuân Rồi (sinh ngày 15/6/1959), SBD: 060813). Được biết, thí sinh Rồi đến từ Trung tâm giáo dục thường xuyên huyện A Lưới, dự thi tại hội đồng thi trường THPT chuyên Quốc học.

    Trao đổi về vấn đề “lai kinh ứng thí” thí sinh Hồ Xuân Rồi cho biết, từ năm 2007 ông bắt đầu tham dự kỳ thi tốt nghiệp hệ bổ túc. Hiện ông Rồi đang công tác tại Uỷ ban kiểm tra huyện ủy A Lưới.

    co-thi-sinh-52-tuoi-di-thi-tot-nghiep-pho-thong-tai-hue-195b78_400

    3. Gương hiếu học của thiếu nữ Cơtu 20 năm “đeo” khối u trên mặt

    Một ngày trung tuần tháng 6, cơn mưa núi rừng bất chợt đã níu chân chúng tôi ở lại thôn Đhờ Rôồng. Tại đây, chúng tôi được nghe đồng bào kể về tấm gương hiếu học của thiếu nữ Cơtu bị khối u trên mặt nhưng hằng ngày vẫn cố gắng đều đặn đến lớp.

     

    Cô học trò giàu nghị lực ấy là em Arâl Cố (20 tuổi, trú thôn Đhờ Rôồng, xã Tà Lu, huyện miền núi Đông Giang, Quảng Nam). Em Arâl Cố là học sinh lớp 11/6, Trường THPT Quang Trung. 

    hieu_hoc_400 
     
    Em Arất Cố với khối u lớn trên mặt.

    Nỗi đau chồng lên nỗi đau

    Theo lời giới thiệu của một số người dân, chúng tôi băng qua con suối Tà Lu, rồi qua cánh đồng lúa trơn trượt để đến thăm nhà em Arâl Cố.

    Vượt con dốc chênh vênh, nhà em nằm cao ngất trên một ngọn đồi nhỏ, xung quanh bao trùm cả một cánh rừng heo hút. Đúng lúc, khi chúng tôi vừa đặt chân tới nhà thì em Arâl Cố cũng vừa mới về sau chuyến vào rừng kiếm củi.

    Anh Arâl Am Liêng (23 tuổi, người anh trai duy nhất của Cố) cho biết: “Năm ni nó (chỉ em Arâl Cố – PV) đã 20 tuổi rồi nhưng có dám ra đường như mấy đứa khác mô. Thật tội nghệp!”.

    Khi chúng tôi muốn tìm hiểu thêm về hoàn cảnh gia đình, Anh Liêng chậm rãi kể: “Năm 1990, em Cố chào đời trong niềm hạnh phúc của gia đình. Niềm vui chưa dứt thì thời gian sau, gia đình bỗng phát hiện càng ngày mắt trái em Cố càng to dần, lộ rõ biểu hiện của căn bệnh u mắt. Mặc dù nghèo khó nhưng bố mẹ mình không cầm lòng được, nên tất cả những vật dụng có giá trị đều lần lượt đem đi bán để lấy tiền chữa trị cho em. Ngày đó, ở vùng cao này người dân ít đưa người bệnh đến trạm y tế, mà chỉ nhờ đến các thầy cúng, thầy mo chữa bệnh mà thôi. Cuối cùng, mắt trái của em không thể chữa khỏi được và ngày càng to dần cho đến hôm nay…”.

    Theo lời kể của gia đình thì mắt em Cố mắc phải căn bệnh u mắt từ lúc mới sinh ra. Căn bệnh hiểm nghèo này đã cướp đi mắt trái của em và để lại di chứng đau đớn. Em Arâl tâm sự: “Lớn lên, gia đình cho em đi học. Nhưng mỗi lần đến lớp, em cũng đều bị bạn bè trêu chọc, xa lánh. Nhiều lần định nghỉ học ở nhà nhưng gia đình động viên nên lại tiếp tục đến lớp”.

    Có lẽ, chính niềm đam mê “con chữ Bác Hồ” đã thôi thúc đôi bàn chân em đến lớp, đến trường học tập, vượt qua những tự ti về bệnh tật.

    Thật không may, chỉ trong hai năm 2003 và 2004 bố mẹ em lần lượt qua đời do đau ốm, để lại hai con mồ côi với một căn nhà tranh xiên vẹo, sống lay lắt qua ngày. Thương em, người anh trai đã đi “bắt vợ” để có người chăm sóc em trong những ngày anh vắng nhà, lên nương phát rẫy.

    Anh Arâl Am Liêng nghẹn ngào kể: “Gia đình mình nghèo nên chẳng có đủ tiền để đưa em Cố đi bệnh viện chữa trị. Nhiều lần thấy em nó đau đớn, quằn quại mà lòng mình đau như cắt”.

    Gương sáng hiếu học

    Có lẽ, với đồng bào Cơtu nơi đây, hình ảnh cô bé “đeo” căn bệnh u mắt hằng ngày vẫn đều đặn đến đường đi học đã trở thành hình ảnh quen thuộc. Không những thế, em Cố còn là tấm gương hiếu học tiêu biểu, là niềm tự hào của cả bản Đhờ Rôồng.

    Câu chuyện đến trường của em cũng rất gian nan. Dù trời mưa hay nắng, ngày nào cô bé Arâl Cố vẫn đều đặn đi bộ bước chân đến trường với đoạn đường dài hơn 6km. Với em, được đến trường đi học là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời.

    Em Arâl Cố tâm sự: “Ngày trước, khi bố mẹ còn sống vẫn hay thường nhắc nhở em gắng tâm học hành, không được buông xuôi với số phận. Ai có nghĩ gì thì mặc, phần mình cứ thế mà làm…”.

    Có lẽ, chính nhờ những lời căn dặn trước lúc đi xa của cha mẹ mà bây giờ em vững tin hơn mỗi khi đến trường học tập dù thời gian ban đầu, bạn bè xa lánh Cố do chưa thông cảm với tình cảnh của cô bạn kém may mắn.

     
    Cuộc sống tưởng đã mở ra trước mắt em Cố khi em được một tổ chức nhân đạo nhận tài trợ cho em mổ mắt. Thế nhưng sau ca mổ đầu tiên cắt bỏ một khối u vùng má do đoàn bác sĩ Hàn Quốc thực hiện vào năm 2005, khối u vẫn tiếp tục phát triển sau phẫu thuật. Vì việc phẫu thuật này mà Cố phải nghỉ học 1 năm do không theo kịp chương trình. Trở lại trường được hơn 1 năm, em lại phải tiếp tục ra Hà Nội, vào Sài Gòn cho hai lần phẫu thuật tiếp theo. Đồng nghĩa với đó là em lại bị mất hơn 1 năm nữa cho ước mơ theo đuổi con chữ của mình.

    Nhưng Cố vẫn chưa thoát khỏi căn bệnh quái ác mình đang mang. Khối u dù đã nhỏ hơn nhưng vẫn hiện hình trên khuôn mặt gây cho em bao đau đớn. Không khuất phục trước bệnh tật, Cố vẫn tiếp tục trở lại trường, nỗ lực học tập dù chặng đường vươn đến ước mơ của em phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Quãng thời gian nghỉ học, em Cố đã bị mất nhiều kiến thức, thế nhưng em vẫn nỗ lực từng ngày, vượt qua những khó khăn của bệnh tật và hoàn cảnh.

    Một buổi đến trường, một buổi phụ giúp anh chị chăm sóc nương rẫy, quán xuyến việc nhà, vất vả là thế nhưng chưa bao giờ Cố lụi tắt hy vọng. Khoản tiền trợ cấp  xã hội ít ỏi được em dành dụm cho việc mua sách vở, đồ dùng học tập.

    Em Cố tâm sự: “Em sẽ cố gắng học thật tốt, mai này em sẽ làm bác sĩ, chữa bệnh cho những trẻ em nghèo có hoàn cảnh giống em”.

    4.54 tuổi vẫn đỗ Đại học với 22 điểm

    (GD&TĐ) – Thí sinh cao tuổi nhất Hoàng Văn Toán trú tại thôn Tào Sơn (xã Thanh Thủy, Tĩnh Gia, Thanh Hóa), sinh năm 1960, đã đạt được 22 điểm trong kỳ thi ĐH vừa qua và chính thức trở thành tân sinh viên của trường.

     images667988_a_toan
    Tân sinh viên 54 tuổi Hoàng Văn Toán

    Chia sẻ về những kinh nghiệm làm bài trong kì thi vừa qua anh Toán cho biết, anh chủ yếu vận dụng những kiến thức bên ngoài xã hội.

    Anh thường xuyên nghe đài, đọc báo, xem ti vi, tham khảo nhiều sách vở. Làm bài thi xong anh đã có thể tự chấm điểm cho mình trên 20 điểm.

    Theo anh Toán, đề thi khối C năm nay rất hay vì ở cả ba môn Văn, Sử, Địa đã có những câu hỏi mang tính hiểu biết về các lĩnh vực xã hội nên việc hoàn thành bài thi không quá khó.

    Được biết, anh Hoàng Văn Toán sinh trong gia đình có 7 anh em, anh Toán là con đầu được bố mẹ cho ăn học. Năm 1981 anh đã thi đậu vào trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội. Học được 1 năm do điều kiện gia đình khó khăn đông anh em nên anh đã bỏ về.

    Với việc thi đỗ vào trường ĐH Hồng Đức năm nay, anh Hoàng Văn Toán quyết tâm hoàn thành ước nguyện học đại học từng bị dang dở thời còn trẻ.

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Hoàng Sơn @ 18:59 29/07/2013
    Số lượt xem: 2185
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Đọc báo online

    Góp nhặt cuộc sống


    Bản đồ trực tuyến


    View Larger Map Nhấn chuột vào bản đồ để phóng to, thu nhỏ, chuyển sang vùng khác

    Mời bạn chơi cờ vua